Chủ Nhật, 30 tháng 12, 2012

phôi pha



Tóc ơi có những sợi buồn vô tận
    Theo tiếng thời gian!đổi sắc phai màu
    Tay ve vuốt những đường cong mềm mại
    Chợt giật mình ! đã bạc cả yêu thương




Ngày hôm qua ! sợi bồng bềnh trước gió
Ru cuôc tình mơ mộng  bến trăng sao
Ngày hôm qua !em đi vai mềm mại
Gió nghiêng chiều ,cuốn vội cả hồn anh


Ngày hôm qua !thướt tha tà áo mới
Là riêng nhau ! ngan ngát  tuổi xuân xanh
Là nắng đẹp ! thơm nồng nàn cỏ lá
Hoa gió cười !rơi nhẹ tóc em bay


Ngày hôm qua ! đã là bao năm tháng
Gió xuân thì đã đổi gió đêm đông
 
Ta với bóng âm thầm quen ký ức
Ngồi bên nhau !mới chợt biết riêng mình

 
                                     Tóc ơi ! không còn là những sợi
                               Lượn là bay một thuở đến thiên đường
                               Chiều đi quanh ,con phố buồn cúi mặt
                                Tóc im lìm buông thỏng  một bàn tay
  



                             Ngày hôm qua ! đã nhiều ngày như thế
                            Em vô thường ,ta nhặt  bước chân hoang
                            Gom dĩ vãng để dành trong tiếng hát
                              Xa em rồi ! Tóc cũng vội nhạt phai 



 Đêm với gió ! trong tiếng đàn man dại
Lời cho người ! như thấp thỏm đâu đây
Ta chợt hóa thành cung đàn lỗi nhịp..
.Ngậm ngùi vui ! trong đêm lạnh say tình


GIFS ( FLEURS )
 

        








Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét